Trạch Nhật

Quay cảnh tối vài ngày liên tiếp làm Hạ Tập Thanh thiếu ngủ trầm trọng, tinh thần không giỏi chút nào. Ngày qua vì tảo cảnh mưa mà đề xuất đứng bên dưới dàn phun nước cả một tối, đêm về khách sạn mới cảm thấy cả người không ổn. Cảnh của hôm này phần lớn là cảnh ngày đề xuất 5 giờ phát sáng Hạ Tập Thanh vẫn rời giường, tảo không xong đến nhì rưỡi chiều.

Bạn đang xem: Trạch nhật

Cuối cùng cũng quay chấm dứt cảnh của mình, Hạ Tập Thanh thất thần ngồi bên trên bậc thềm. Ánh phương diện trời ban trưa chiếu trực tiếp tới khiến anh choáng váng, cảm hứng mình sắp đến bốc tương đối thành một làn khói.

“Tập Thanh, quầng thâm bên dưới mắt anh rõ quá, em bảo chị Cindy bít giúp anh nhớ?” Tiếu Tiếu ngồi xổm trước mặt anh giơ quạt hộ, vẻ mặt lo lắng: “Anh còn bi ai ngủ à? có muốn ăn gì không?”

Hạ Tập Thanh rung lắc đầu, nhị tay ôm má, mệt mỏi nói: “Có quầng thâm mới giống Giang Đồng. Cho dù sao chị Cindy cũng chỉ trang điểm mang đến anh xấu đi thôi. Em lên xe cộ ngồi đi, anh nghỉ một lúc rồi cũng… Hắt xì!” Anh đùng một phát hắt xì một cái, Tiếu Tiếu căng thẳng: “Có phải ngày hôm qua dầm mưa yêu cầu bị cảm rồi không?”

“Không đâu.” Tay Hạ Tập Thanh xoa xoa mũi rồi ngáp to: “Anh phơi nắng nóng một lát.”

Đuổi tía lần tứ lượt Tiếu Tiếu bắt đầu chịu đi. Hạ Tập Thanh vực lên duỗi người. Chu tự Hành đã quay, anh cũng chỉ hoàn toàn có thể đứng bên ngoài xem cậu diễn.

Cảnh này là cảnh Cao Khôn mang lại phòng thăm khám kiểm tra sau thời điểm cảm thấy cơ thể không khỏe. Bệnh viện cũng là một trong những căn phòng nhỏ tuổi được mướn trong làng mạc Hoa An, sau đó được sắp xếp lại thành một cơ sở y tế nhỏ, phía bên trong có vài diễn viên quần bọn chúng đang ngồi. Cả ngôi nhà chỉ có một cái quạt è cũ, tảo mãi mà lại vẫn chả ra tí gió nào, hành lang cửa số mở toang cơ mà vẫn oi bức, cạnh tranh chịu.

Hạ Tập Thanh đứng cạnh đạo diễn nhìn màn hình hiển thị theo dõi.

“Mỗi khi tôi nuốt vào thì sẽ thấy đau.” Cao Khôn cau mày, ngồi bí quyết một bộ bàn gỗ, sẽ tả triệu bệnh với bác bỏ sĩ: “Đau loại kiểu nhức buốt luôn ý. Cổ họng, khu vực này này, hình như là bị sưng.”

Bác sĩ là một người đàn bà trung niên tầm rộng 50 tuổi, treo kính lão, mặc áo blouse trắng. Bà gửi tay va vào cổ Cao Khôn: “Há mồm ra.”

Sau khi xem xét một lúc: “Cổ họng của cậu phồng rộp lên rồi.”

Bà đứng lên, đi cho sau quầy thuốc, lôi ra hai hộp thuốc rồi ném xuống trước mặt Cao Khôn: “Xanh dương uống ngày nhì viên, xanh lá ngày bố viên.”

“Bác sĩ, tôi bị bị bệnh gì thế?” Cao Khôn vuốt cổ mình, liếc xem qua hai hộp thuốc, rồi lại nhìn bác sĩ.

“Nóng trong.” Người thiếu phụ trung niên hòn đảo mắt, mãi một thời gian sau thân hình béo múp mới đi thoát ra khỏi quầy dung dịch chật hẹp, ngồi lại xuống bàn: “Thuốc này cậu vẫn muốn lấy không?”

Lông mi Cao Khôn vẫn nhắn lại, bàn tay giới thiệu định mang thuốc rồi lại rụt lại, ngước mắt lên nhìn: “Thật sự chỉ nóng trong thôi?”

“Cậu xem căn bệnh hay tôi xem bệnh?” Bà ta đẩy kính lên, giọng điệu cay nghiệt: “Thế như thế nào hả? chưa phải nóng vào thì là bệnh nan y chắc?”

Cao Khôn nóng tính, hơi động chạm là đứng bật dậy vỗ bàn, mọi tín đồ xung quanh đầy đủ đưa mắt sang nhìn. Bao gồm đứa nhỏ còn đang quấn tã lag mình khóc rống lên, giờ đồng hồ khóc càng lúc càng to. Hắn ngoảnh đầu chú ý rồi quay đầu lại, đè cơn tức xuống, hỏi bao nhiêu tiền.

Xem thêm: Bộ Phim Ra Mắt Khán Giả Vào Ngày 30/4/2010, Gia Đình Là Số 1

“Sáu mươi lăm.”

“Sáu mươi lăm? Sao bà không đi ăn cướp luôn luôn đi?”

“Cậu ra ngoài hỏi xem, giá bán thế bao gồm đắt giỏi không?” Ánh quan sát của bà ta như bé dao bé dại lướt trên mặt Cao Khôn, hận cấp thiết khoét luôn luôn hai miếng thịt: “Không còn chi phí còn cho đây làm cho phiền. Thế có muốn lấy ko đây?”

Cao Khôn không hề cách như thế nào khác, đành nên lấy một xấp tiền tài từ trong quần ra, là tiền làm thuê từ quá trình tạm thời lần trước. Hắn để tiền giấy ở bên dưới bàn, đếm đếm rồi rút ra vài tờ, để trên bàn dứt cầm nhì hộp thuốc, tiếp đến đi thẳng ra cửa. Chuông gió treo trên cửa bị va cần kêu leng keng.

“Cái sản phẩm công nghệ gì đâu, có tốt thì đi khám đa khoa lớn đi. Có mà dịch nghèo thì có!”

“Cut!” Côn Thành hô: “Nghỉ ngơi một lát. Cảnh này vô cùng tốt, qua.” Ông xoay đầu sang chú ý Tập Thanh: “Thế nào? Đã thân quen lối sống của diễn viên chưa?”

Tập Thanh cười cợt khổ: “Quen thì quen rồi, nhưng chưa thể xưng là diễn viên được.”

“Tôi thấy cậu rất tất cả thiên phú đấy.” Côn Thành đang cười cợt cười nói nói thì phó đạo diễn đã đi tới, còn dẫn đến một cô gái. Hạ Tập Thanh quay đầu lại chú ý thì thấy cô bé này trông hết sức quen, tầm chưa đến hai mươi tuổi, mang áo croptop nhị dây* màu cam, phía dưới là quần jean bó, để lộ vòng eo trắng, dáng người rất chuẩn, tóc nhuộm màu nâu vàng, đeo hai dòng hoa tai khổng lồ đùng, rung lắc qua nhấp lên xuống lại như chuông gió.

(*Áo croptop nhì dây.)

“Đạo diễn Côn, thật mắc cỡ quá, trưa rồi cháu new đến.”

Côn Thành đứng dậy: “Không sao, đúng vào khi bên này vừa bị nhỡ thời gian. Lát nữa sẽ tới cảnh của con cháu với Cao Khôn.” Nói xong, ông đi đến cạnh phó đạo diễn, hai bạn bàn chuyện khác. Cô nàng quay sang chú ý Hạ Tập Thanh, cười tươi vui với anh: “Chào anh, em là Tống Niệm, diễn vai Lanh Canh.”

Tống Niệm? Rất nhanh Hạ Tập Thanh đang nhớ ra, cực nhọc trách thấy cô thân quen quen. Dịp trước đã có lần thấy cô trong video tổng hợp những vai diễn của Chu trường đoản cú Hành trên B trạm, dường như là người vợ nghệ sĩ đã hợp tác vài lần. Anh thoải mái đưa tay ra, mỉm cười cợt dịu dàng: “Tôi là Hạ Tập Thanh.”

“Em biết, em khôn xiết thích xem chương trình của những anh.” Môi Tống Niệm đánh son đỏ chói, hàm răng white sáng. Những thiết kế của cô vào giới vui chơi giải trí cũng không được xem như là đại mỹ nhân, dẫu vậy khi cười cợt lên thì cực kỳ duyên với dễ mến, nằm trong kiểu bề ngoài khá thoải mái: “Anh dễ thương thật đấy, còn đẹp hơn em nữa.”

Từ này đó là mìn nổ của Hạ Tập Thanh, bao gồm điều đây là lần đầu chạm mặt mặt, anh cũng chỉ mỉm cười cợt rồi nói câu cảm ơn. Hai bạn nói không được vài câu, Chu từ bỏ Hành đã từng đi tới.

“Tống Niệm, cậu đến muộn…”

Còn không nói chấm dứt lời, Tống Niệm cùng với tính biện pháp cởi mở vẫn vọt cho tới trước mặt Chu tự Hành, nhảy lên bá cổ cậu: “Lâu rồi không chạm chán đấy!”

Phản ứng trước tiên của Chu từ bỏ Hành là vỗ cánh tay Tống Niệm, mắt nhìn về phía Hạ Tập Thanh.

Còn bội phản ứng trước tiên của Hạ Tập Thanh là quay khía cạnh đi rồi…hắt xì.

Hắt xì xong xuôi anh vẫn cúi đầu, vừa xoa xoa mũi vừa nghĩ, vì sao bản thân lại quay mặt đi chứ, dường như như mình không muốn nhìn vậy.

“Cậu nhuộm tóc màu sắc này ngầu ghê, trông tương tự Hanamichi Sakugari*.” Tống Niệm kiễng chân, chuyển tay lên sờ tóc cậu: “Biết thế tôi cũng nhuộm tóc màu đỏ. Hai đứa bản thân diễn một song còn gì?”