Chuyến vượt biên kinh hoàng

Sau biến cố 30 tháng bốn năm 1975, chỉ một thời gian ngắn, làn sóng người Việt bỏ nước ra đi bằng thuyền ngày càng tăng. Mặc đến bao hiểm nguy đang chờ đón họ. Không có ai có thể thống kê được đã bao gồm nhiêu người đã bỏ thây bên trên biển cả và từng nào con thuyền đã chìm dưới lòng đại dương mênh mông.

Bạn đang xem: Chuyến vượt biên kinh hoàng


*

Chị Trịnh Thanh Tùng và gia đình ân nhân ở Bolinao. Photo courtesy bolinao52.com

Đó là chưa kể những người bị hải tặc bắt đi mất tích. Những câu chuyện thương tâm, những bi kịch trên những chuyến vượt biển rất hiếm khi được kể lại. Phần lớn, đều muốn quên đi vượt khứ để bắt đầu cuộc sống mới. Thế nhưng, vết thương lòng của họ thật cực nhọc phai mờ. Gồm những người vẫn còn bị ám ảnh tuyệt sống vào nỗi dằn vặt bởi chuyến vượt biển hãi hùng.

Xem thêm: Đẹp Trai Cu To Có Hình Hình Sex Gay, Trai Đẹp Đi Khách: Traidikhach

Trang Phụ Nữ kỳ này xin gửi tới quí vị câu chuyện của chị Trịnh Thanh Tùng, người phụ nữ sống sót vào vụ án Bolinao 52 vào năm 1988, khi thuyền vượt biên của chị bị một chiến hạm Mỹ từ chối không vớt, gây ra thảm cảnh cực kỳ khủng khiếp.

Cũng là một phụ nữ rất bình thường như từng nào người khác, chị Trịnh Thanh Tùng sinh năm 1956, cha và anh là sĩ quan lại cao cấp, phục vụ trong trong quân đội Việt nam giới Cộng Hoà. Thế rồi, biến cố 30-4, cha và anh ruột đều đi tội phạm cải tạo, bên cửa bị tịch thu, chị kể lại:

“Sau 75 thì mấy ông Cộng Sản vô không cho đi học nữa, phải đi buôn bán, phụ mẹ. Bố thì đi ở tù, anh cả cũng ở phạm nhân tới 14 năm…mấy mẹ con ở công ty khổ lắm…bị lấy bên …họ đuổi ra, quán triệt ở bên của mình (khóc)…sau đó phải đi phân phối buôn, đi làm ruộng..rồi bố tui đi ở tội nhân về thì má tui mất. Anh cả thì vẫn ở tù, mon tháng phải xách đồ đi thăm nuôi…nhắc tới khổ lắm!”

Chuyến vượt biển định mệnh

Vào ngày 22 tháng 5 năm 1988, sau thời điểm ly dị một thời gian, chị quyết định dắt đàn ông chưa đầy 5 tuổi xuống thuyền vượt biên cùng với người anh trai, chị kể tiếp:

Xem video video trailer phim của Bolinao 52

“Lúc đó tui ly dị với dẫn đưá con đi theo, anh trai tui mới ở tù ra cũng đi theo luôn luôn và anh dẫn theo thêm một đưá nhỏ của ảnh… Đi cực lắm, đi rồi lại về, năm lần bảy lượt mới được… cơ mà rốt cuộc cũng bị gì đâu…

4 người đi ngõ Bến Tre, chờ mang đến đến lúc lên tàu lớn…khi đi rất ngon lành, tàu chạy nguyên một đêm, buổi ngày ra chạy khoảng nửa ngày thì máy tắt, ông tài công sưả…lúc đó ai cũng còn “sặc sừ”, sau đó đồ vật chạy lại, được một chút thì mưa to gió lớn quá…

Ông tài công nói tắt máy do sợ sóng lớn đánh tàu bị lật, sau khoản thời gian hết mưa thì đến máy chạy lại thì máy không còn nổ nữa, cơ hội đó là khoảng 4, 5 giờ chiều, sửa hoài cũng không nổ, vì thế ông tài công nói là ko đi được thì thôi để đồ vật trôi vô bờ, cơ hội đó tụi này thấy núi xa xa…thì mình nghĩ cũng đúng, cùng ổng còn nói là ai tất cả giấy tờ gì thì xé đi, đồ ăn uống gì thì ăn cho hết đi, rồi lên bờ thì mạnh ai nấy chạy.

Nghe ông ta nói như vậy thì ai cũng ăn, sau đó mọi người đều ngủ. Sáng sủa ra, tui thấy biển xanh như mực, nó ko trôi vào cơ mà trôi ra, lúc đó ông tài công sửa đồ vật nhưng nó ko chạy cùng từ đó trôi luôn…”

Theo lời chị đến biết, chiếc ghe cứ trôi trên biển như thế và nhìn thấy rất nhiều tàu qua nhưng ko chiếc nào dừng lại…Giữa biển cả mênh mông, chỉ tất cả trời và nước, mọi người đều bắt đầu kiệt sức…chị nói tiếp:

“Không tất cả ai ngừng lại để vớt mình hết, duy nhất ngừng lại là chiếc tàu Mỹ, không có chiếc tàu như thế nào dừng lại hết, toàn là đi ngang qua thôi, gặp nhiều lắm…Ngày thứ 10, gặp tàu Nhật thì bao gồm mấy người bên trên tàu nhảy xuống, đến ngày 19 thì gặp tàu Mỹ ngừng lại đến đồ ăn…

Ngày thứ tư là tui hết đồ ăn rồi, chỉ còn gói bột cam với ống sữa. Khi biết chiếc tàu bị trôi thì gia đình chủ tàu đã dành đồ ăn cho riêng họ, nước cũng vậy, khát nước thì họ chỉ phát cho ít xíú, rốt cuộc cũng hết nước.”

Chuyến đi hãi hùng

Thế rồi, trên chiếc ghe nhỏ với 110 người ấy, kế bên những người đã hoảng loạn nhảy xuống biển, thì bắt đầu gồm người chết: