Hoa trôi man mác biết là về đâu

*

RSS
*

» » Em hãy đối chiếu đoạn thơ tiếp sau đây. Buồn trông cửa ngõ bể chiều hôm Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa?

Em hãy phân tích đoạn thơ dưới đây. Buồn trông cửa bể chiều hôm Thuyền ai lấp ló cánh buồm xa xa?


*
*
*

Những tưởng cánh đồng cỏ đã tươi non, đã bừng tuôn nhựa sống, ai ngờ, cỏ cũng rầu rĩ, héo hon! Phải chăng cỏ đang ngóng đợi phnghiền nhiệm màu của rất nhiều cơn mưa để sớm thừa qua ngày hè hạn vị vạn vật thiên nhiên khắc nghiệt gây ra? cỏ úa tàn, sầu óc tuyệt đó đó là nỗi lòng Kiều? Từ láy “dầu dầu” và phnghiền nhân hóa “nội cỏ dầu dầu” đã sơn đậm và tăng cấp nỗi trật, đau đớn của cô gái Kiều.

Bạn đang xem: Hoa trôi man mác biết là về đâu


Em hãy phân tích đoạn thơ sau đây.

Buồn trông cửa bể chiều hôm

Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa?

Buồn trông ngọn nước bắt đầu sa

Hoa trôi man mác biết là về đâu?

Buồn trông nội cỏ dầu dầu,

Chân mây phương diện đất một greed color xanh.

Buồn trông gió cuốn nắn mặt duềnh,

Ầm ầm giờ đồng hồ sóng kêu quanh chỗ ngồi.

(Nguyễn Du - Truyện Kiều)

trích đoạn Kiểu ở lầu Ngưng Bích) ,

BÀI LÀM

Tiếng thơ ai động khu đất trời

Nghe nlỗi non nước vọng lời ndại dột thu

Nghìn năm sau lưu giữ Nguyễn Du

Tiếng tmùi hương nhỏng giờ bà bầu ru phần nhiều ngày

(Tố Hữu - Kính gửi thế Nguyễn Du)

Phải! Tiếng thơ “ai hễ đất trời” ấy đó là một nỗi sầu, một nỗi đau không bao giờ nphân tử pnhị theo năm mon của chiếc sông thời gian các đặn rã. Nhắc mang đến Truyện Kiều - siêu phẩm của đại thi hào dân tộc Nguyễn Du - cũng chính là nhắc đến “giờ thương”, tiếng kêu không những mang lại “phận lũ bà” mà còn mang lại các kiếp xấu số, không phải cho một đời mà cho tới “nghìn năm sau” và đến “muôn đời”. Và Lúc hiểu trích đoạn Kiều làm việc lầu Ngưng Bích, hầu như độc giả thiết yếu ngăn được chiếc lệ trước bi kịch hết sức xót xa của cuộc sống Kiều:

Buồn trông cửa bể chiều hôm

Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa?

Buồn trông ngọn gàng nước bắt đầu sa

Hoa trôi man mác biết là về đâu?

Buồn trông nội cỏ dầu dầu,

Chân mây mặt khu đất một màu xanh lá cây xanh.

Buồn trông gió cuốn mặt duềnh,

Ầm ầm giờ đồng hồ sóng kêu xung quanh số ghế.

(Nguyễn Du - Truyện Kiều)

trích đoạn Kiều ngơi nghỉ lẩu Ngưng Bích)

Tám câu thơ tả chình họa ngụ tình thành công trên đây được trích từ câu 1047 mang đến 1054 trong Truyện Kiều.

Sau cơn tai biến hóa phệ, ko đành lòng nhằm gia đình rã nát, Thúy Kiều buộc phải gạt nước đôi mắt nhờ cậy Thúy Vân nỗ lực mình giữ trọn lời nguyện ước với Đấng mày râu Klặng, nhằm phụ nữ phân phối mình rước tiền cứu vãn thân phụ và em thoát ra khỏi nanh vuốt của đàn lang sói. Thúy Kiều bị Mã Giám Sinh “Vốn là một đứa phong tình sẽ quen” đánh tiếng là cưới Kiều về làm vk tuy thế kì thực gã đã sở hữu Kiều đem lại shop thanh thọ nghỉ ngơi Lâm Tri của gã cùng rất mụ Tú Bà phổ biến lưng msống để tiếp khách thôn chơi. Phần bị gã chúng ta Mã lừa dối với làm nhục, lại biết bản thân bị đầy vào chốn lầu xanh, nhân thời gian mụ Tú Bà chuẩn bị Sảnh vào tiến công đập người vợ nhằm ra uy, Thúy Kiều rút ít tức thì bé dao sẽ thủsẵn từ trước ra nhằm quyên ổn sinc nhưng lại ko bị tiêu diệt. Sợ Thúy Kiều liều mình thì bao nhiêu, vốn liếng của mụ “đi đời nhà ma”, Tú Bà đành đề xuất chăm lo thuốc thang mang đến nàng với dỗ dành chị em ra ngơi nghỉ lầu Ngưng Bích, đợi thời cơ để tiến hành gần như thủ đoạn bắt đầu. Tại đây, Thúy Kiều bi thảm ghi nhớ tình nhân, nhớ bố mẹ, vào chình họa sầu thương thơm, bi thương tủi, nữ giới đơn độc, bé bỏng nhỏ trước size cảnh vạn vật thiên nhiên mênh mông:

Buồn trông cửa ngõ bể chiều hôm

Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa?

Trong thi ca, chiều tối thường xuyên ktương đối gợi nỗi bi hùng trường đoản cú cõi sâu hun hút trong thâm tâm hồn nhỏ tín đồ, độc nhất là số đông bé fan tuyệt da sầu, đa cảm nhỏng Thúy Kiều. Chình họa “cửa ngõ bể chiều hôm” tươi vui cùng thi vị nhưng mà cũng có nặng trĩu trọng điểm trạng bi thương của cô gái Kiều, vị lẽ:

Cảnh nào chình ảnh chẳng đeo sầu

Người bi thảm cảnh gồm vui đâu bao giờ?

Nhìn cánh buồm Khi ẩn, Khi hiện nay thân biển khơi ktương đối không bến bờ, xa vắng, lẻ loi, Kiều lưu giữ thương quê hương với mái ấm gia đình da diết. Chắc có lẽ giờ đồng hồ này, Vương Ông, Vương Bà, Vương Quan, Thúy Vân vẫn ngóng trông tin cô gái. Và người yêu của con gái, Đấng mày râu Kyên, chắc chắn là vẫn nhớ thương thơm, gian khổ, hóng ước ao chị em những lắm. Thật bẽ bàng thay! Chén rượu thề nguyền cùng lòng, thuộc dạ cùng nhau mới hôm nào tất cả “Vầng trăng vằng vặc thân trời” sáng soi, bệnh giám, cố gắng nhưng mà giây phút thốt nhiên li biệt đôi đứa song địa điểm.

Xem thêm: Xem Phim Vì Sao Đưa Anh Tới Tập 7 Thuyết Minh, You Came From The Stars (2013)

Các từ láy “rẻ thoáng”, “xa xa” và câu hỏi tu tự trong câu “Thuyền ai lấp ló cánh buồm xa xa?” bao gồm mức độ gợi tả, gợi cảm mãnh liệt. Con thuyền đi xa rồi cũng có thể có ngày trsống về cùng với bến. Còn Kiều biết ngày như thế nào mới được đoàn tụ với gia đình?

Cánh buồm tiến dần vào vô cực, Kiều im bi thảm quan sát “ngọn nước mới sa”.

Buồn trông ngọn gàng nước new sa

Hoa trôi man mác biết là về đâu?

“Ngọn gàng nước bắt đầu sa” là 1 trong những hình ảnh tình cờ tràn vào hai con mắt vào nlỗi làn nước ngày thu của đàn bà. Nước sa là thời gian tdiệt triều sẽ xuống nhanh khô và nghỉ ngơi mọi cái sông, nước đang rã ra hải dương khơi bát ngát. Nhìn cánh hoa trôi lênh đênh thân cái, lòng nàng đột nhấc lên nỗi bi đát “man mác”. Từ láy “man mác” được bên thơ sử dụng cực kỳ tài tình vào phxay nhân hóa “hoa trôi man mác” kết hợp với câu hỏi tu từ “Hoa trôi man mác biết là về đâu?”. Hoa là loài sinc thứ vô tri, vô giác, chuyên lan nhan sắc khoe mùi hương thẩm mỹ mang lại đời mà lại khi nát nhụy, pnhị mùi hương rồi đề xuất Chịu đựng chình họa gió dập sóng dồi còn biết bi tráng, huống bỏ ra phái nữ Kiều tài dung nhan, nết mãng cầu vẹn toàn? Liên tưởng mang đến thời hạn trước, đang lứa tuổi xuân thì mơn mởn, sinh sống trong cảnh “Êm đềm trướng rủ màn che”, và cảnh ngộ bây giờ, thanh nữ xót xa, tung nát cả trong tim. Số kiếp hoa trôi 6 bình dạt của chị em lừng khừng rồi vẫn đi đâu? về đâu? Chao ôi! Cũng một kiếp bạn nhưng mà biết mây nổi trôi?!

Kiều nhìn ra biển khơi khơi mịt mùng rồi lại trông vào khu đất liền:

Buồn trông nội cỏ dầu dầu,

Chân mây khía cạnh khu đất một greed color xanh.

Những tưởng cánh đồng cỏ đã tươi non, đang bừng tuôn nhựa sống, ai ngờ, cỏ cũng u sầu, héo hon! Phải chăng cỏ vẫn ngóng đợi phxay nhiệm màu của rất nhiều trận mưa nhằm sớm vượt qua ngày hè hạn do thiên nhiên hà khắc gây ra? cỏ úa tàn, sầu não tốt kia chính là nỗi lòng Kiều? Từ láy “dầu dầu” cùng phnghiền nhân hóa “nội cỏ dầu dầu” đã đánh đậm và upgrade nỗi hiếm hoi, đau khổ của đàn bà Kiều.

Riêng số từ bỏ “một” vào nhiều từ “một màu” với trường đoản cú láy trọn vẹn “xanhxanh” vừa gồm tác dụng nhấn mạnh vấn đề sự mịt mùng của đời Kiều, vừa gợi tả sự quạnh, vắng tanh mang đến giá buốt fan của khoảng không gian bát ngát, cô liêu. Ngoài ra trơn chiều đang xuống dần dần, hoàng hôn sắp xuống cùng bề mặt biển khơi, hoàng hôn sắp đến quấn đem cuộc đời Kiều nhằm liên tục vùi hoa dập liễu, để “Làm mang đến, cho hại, mang lại tàn, mang lại cân”. Ôi! Kiều sợ làm sao cái chình ảnh “Nay hoàng hôn vẫn lại mai hôn hoàng” ấy!

Kiều chú ý ra vùng biển trước mặt:

Buồn trông gió cuốn nắn phương diện duềnh,

Ầm ầm giờ sóng kêu xung quanh số ghế.

Kìa! Những cơn gió kinh hoàng vẫn nổi lên giữa hoàng hôn. “Gió cuốn khía cạnh duềnh” hay gió sẽ chờ chực để cuốn Kiều đưa vào bểkhổ của địa ngục nai lưng gian? Cái “ghế ngồi” của nữ giới như thế nào đã có được yên ổn. Tiếng sóng “ầm ầm” đã gào thét miên man chuyển thiếu nữ trlàm việc về thực tế với lo lắng ghê hoàng. Từ láy trọn vẹn “ầm ầm” với phxay đổi riêng biệt từ bỏ cú pháp trong câu “Ầm ầm giờ sóng kêu xung quanh ghế ngồi” kết hợp với điệp ngữ “bi quan trông”, được lặp đi lặp lại đến bốn lần nghỉ ngơi tám câu thơ có tính năng dự báo gần như tai họa sắp tới sửa giáng xuống cuộc sống của Kiều sau đây.

Trong khi, đoạn thơ bên trên còn thực hiện phép tuy nhiên hành khôn xiết bằng vận đểcó tác dụng phương tiện đi lại links câu một phương pháp nghiêm ngặt. Bên cạnh phxay điệp thường thấy nlỗi đã nói, đoạn thơ còn tiềm ẩn một phnghiền điệp cấu trúc cú pháp cực kì thành thạo. Nếu cchâu âu nói về thiên nhiên thì câu chén nói về thân phận phái nữ Kiều.

Mặt khác, bởi ngôn từ độc thoại tinc xảo, bởi ngôn từ văn học chữ Nôm trang trọng, bằng ngôn ngữ văn học dân gian trong sạch, tuấn kiệt Nguyễn Du vừa miêu tả được nước ngoài chình họa một bí quyết tinh tế và sắc sảo, đúng chuẩn, trung thực vừa mô tả được trọng tâm chình họa nhiều chủng loại, phức hợp nội tâmcủa nhân đồ Thúy Kiều. Trong chiều sâu của lời thơ, ý thơ, vào nỗi bi ai của Thúy Kiều, họ lại cảm được một giờ kêu đến đứt ruột đứt gan, một lời tố giác gang thép mẫu thôn hội phong con kiến bất công, phi nghĩa, dơ dáy nhớp vẫn giật đoạt quyền sống, quvền niềm hạnh phúc của nhỏ tín đồ, vẫn xô đẩy nhỏ bạn vào ngõ cụt không lối thoát hiểm, vào tối về tối minh mông của cuộc đời.

Nhìn tầm thường, chiếc bi thương của đoạn thơ là: “Cái bi thiết tất cả sức thôi thúc con người biết yêu thương thơm với căm giận” (GS.TS Nguyễn Sĩ Cẩn). Nhưng xúc cảm chủ yếu của đoạn thơ ko bắt đầu từ sự hâm mộ, mô tả cảnh quan vạn vật thiên nhiên nhưng khởi đầu từ tnóng lòng yêu thương tmùi hương vô hạn của đại thi hào Nguyễn Du so với số đông kiếp hồng nhan bạc mệnh.

Tóm lại, tám câu thơ trích trong đoạn Kiều sinh sống lầu Ngưng Bích là 1 trong bức ảnh trung khu tình đầy xúc đụng. Qua đoạn thơ, chúng ta thấy Nguyễn Du vừa là một trong tác dụng về thi ca, vừa là 1 trong nhà hội hoạ kì tài, vừa là một trong người có “con đôi mắt trông thấu cả sáu cõi, tnóng lòng nghĩ xuyên suốt cả ngàn đời” (Mộng Liên Đường). Càng mến thương, quý trọng Truyện Kiều, bọn họ càng căm giận thôn hội cũ, càng xót thương mang lại thân phận nàng Kiều: