Truyen Ngan Hay Cam Dong Roi Nuoc Mat

(pigeonholebooks.com.vn) - Đây là câu chuyện chân thật về gia đình nghèo khổ, khi người con vừa bước đầu đi học thì người cha qua đời, hai bà mẹ con cùng dìu dắt nhau đi và sử dụng đống khu đất đỏ nhè nhẹ trùm lên để tiễn biệt fan cha.

Người bà bầu không đi thêm cách nữa nhưng ở vậy nuôi dưỡng bé thơ. Thời gian đó trong thôn chưa xuất hiện điện, mỗi buổi tối thằng bé nhỏ thắp ngọn đèn dầu nhỏ xíu tí đọc sách, vẽ tranh. Người người mẹ thì từng mũi kim sợi chỉ may vá đan áo đến con. Ngày tiếp ngày, năm kế năm đông đảo tấm bằng khen cứ đắp lên vách tường khu đất loang lổ của họ. Đứa con cứ như ngọn trúc xanh của ngày xuân vụt lên phơi phới, nhìn đứa con cao nhanh hẳn thì đuôi mắt mẹ cũng mở ra nhiều nếp nhăn mỗi lần cười khi bắt gặp con nhận phần thưởng.

Bạn đang xem: Truyen ngan hay cam dong roi nuoc mat

Nhưng trong khi trời không thương bà bầu con họ, khi người con vừa thi vào ngôi trường trung học tập của thị trấn thì bà mẹ bị căn bệnh phong tốt nặng. Việc đồng áng làm không nổi, tất cả khi cơm ngày nhì bữa cũng không được ăn. Cơ hội đó học viên ở trường trung học mỗi tháng cần nộp 30kg gạo. Đứa nhỏ biết bà bầu không có tác dụng nên nói với mẹ: “Mẹ, nhỏ sẽ nghỉ học để giúp mẹ làm ruộng”. Chị em vò đầu con, âu yếm nói: “Con tất cả lòng thương bà bầu như vậy, bà bầu rất vui, tuy thế không đến lớp không thể được, yên ổn tâm. Mẹ sanh bé mẹ sẽ có được cách nuôi con. Bé đến trường ghi danh đi, người mẹ sẽ sở hữu gạo lên sau". Đứa con ngang bướng bào chữa lại, không chịu đựng lên trường, người chị em bực mình tát to gan lớn mật lên mặt con, đó là lần đầu tiên 16 tuổi trong đời bị chị em đánh như vậy.

*

Đứa con ở đầu cuối cũng cắp sách mang lại trường, quan sát sau sống lưng con cứ xa xa dần dần theo tuyến phố mòn, người chị em vò trán suy nghĩ. Ko lâu, nhà bếp của trường cũng nhận thấy gạo của người người mẹ bệnh tật mang đến. Bà khập khễnh phi vào cổng, với khá thở hổn hểnh từ trên vai thả xuống một bao gạo nặng trĩu trĩu. Người phụ trách khu nhà bếp mở gạo ra xem, hốt một vóc lên xem nhanh chóng cột chặt mồm bao lại nói: “Bậc phụ huynh những người yêu thích làm phần nhiều việc hữu ích cho mình. Bà xem gạo nè, bao gồm thóc gồm sạn tất cả hạt cỏ… làm sao mà ăn”. Người chị em ngượng ngùng đỏ cả mặt, nói nhu cầu lỗi. Tín đồ phụ trách nhà bếp không nói gì thêm mang gạo vào nhà. Người chị em lại móc vào túi bóc tháo ra mấy lớp mang ra 5 tệ nói với những người phụ trách: “Đây là tiền tầm giá sinh hoạt của con tôi tháng này làm cho phiền ông chuyển mang đến dùm".Ông đùa nói: “Thế làm sao bà nhặt được trên phố đó à”, bà mắc kích thước đỏ phương diện nói cám ơn rồi quay lưng đi.

Rồi lại đến một tháng, bà nhọc nhằn vác bao gạo mang lại nhà bếp, người phụ trách phòng bếp vừa quan sát gạo xong xuôi thì cột chặt lại, cũng là thứ gạo đủ màu sắc. Ông nghĩ, chắc hẳn rằng lần trước bởi không dặn bạn này rõ ràng, ông dìu dịu từng chữ nói cùng với bà: “Bất cứ máy gạo gì chúng tôi đều nhận, dẫu vậy làm ơn để riêng ra, mặc dù thế nào thì cũng không được để chung, như vậy shop chúng tôi không thể nào nấu ăn được, nấu bếp ra thì cơm sẽ bị sượng. Trường hợp lần sau còn vì thế tôi sẽ không nhận”. Bà tá hỏa thành khẩn nói: “Thưa ông! Gạo nhà tôi đều vậy nên cả, yêu cầu làm nỗ lực nào?” tín đồ phụ trách đùng đùng nói: “Một sào ruộng công ty bà mà hoàn toàn có thể trồng được cả trăm tương đương lúa như vậy à? Thật bi thảm cười”. Bị la như thế bà không đủ can đảm nói năng gì, im lẻ cúi đầu, người phụ trách cũng làm cho lơ để bà đi.

Xem thêm: Wiki - Xe Dap Teen

Đến tháng thiết bị ba, bà lại vất vả vác đến một bao gạo, vừa nhận thấy người đàn ông la bà lần trước, xung quanh bà lại hiện nay lên niềm vui còn tội hơn là khóc. Ông ta vừa bắt gặp gạo bỗng giận dữ quát phệ nói: “Tôi nói vậy nhưng bà vẫn cứ như vậy ko đổi. Sao nhưng ngoan cố, cũng thiết bị gạo tạp nhạp này, bà xem đi. Lần này mang đến thế nào thì mang lại vậy!".

Hình như bà đã dự kiến trước được điều đó, bà ngay tức khắc quỳ xuống trước mặt fan phụ trách, hai chiếc lệ trào ra bên trên khóe mắt, đau khổ nói: “Tôi nói thiệt với ông, gạo này là… tôi đi xin đấy", ông giật phun người, nhì mắt tròn xoe nói tránh việc lời.

Bà ngồi phịch xuống đất, lộ ra đôi chân biến hóa dạng, sưng húp… rơi lệ nói: “Tôi mắc bệnh phong thấp chuyên chở rất khó, không thể làm ruộng được. Bé tôi đòi vứt học giúp tôi, bị tôi đánh nên quay trở lại trường học".

Bà mong xin người phụ trách làm thay nào vừa đậy bà bé hàng làng lại càng sợ đứa con biết được đã tổn mến lòng từ trọng của nó. Mỗi ngày trời còn chưa sáng bà len lén cầm loại bao phòng gậy đi biện pháp thôn khoảng chừng 10 dặm nhằm van xin lòng thưong của các người khác, rồi hóng trời thật buổi tối bà một mình lặng lẽ về. Gạo bà xin được những để chung vào. Tháng tiếp đến vừa có gạo cho trường bà nhìn bạn phụ trách, không nói mà lại nước mắt sườn lưng tròng. Ông đỡ bà dậy nói: “Thật là ngừơi bà bầu tốt, tôi sẽ chớp nhoáng đi trình cùng với hiệu trưởng, để trường miễn chi phí khóa học cho bé bà”. Bà vừa nghe kết thúc hốt hoảng từ chối nói: “Đừng…đừng…nếu con tôi mà biết tôi đi xin nhằm nuôi nó đến lớp sẽ làm nó tổn thương và như thế tác động đến sự học tập của nó. Ông phát âm ý bà nói: “À, hoá ra bà ý muốn tôi giấu bí mật điều này, được rồi, tôi nhớ”. Bà khập khiễng như bạn què quay sống lưng đi.

Cuối thuộc thì hiệu trưởng cũng biết được sự việc với đường nét mặt hiền khô hoà nói: “Vì gia đình bà quá nghèo, trường vẫn miễn học phí và tiền sinh sống 3 năm. Ba năm sau, đứa con đã thi đậu vào trường đh Thanh Hoa". Ngày giỏi nghiệp, chiêng trống vang trời, hiệu trưởng đặc biệt chú ý người học sinh có yếu tố hoàn cảnh khó khăn này với mời cậu ta lên lễ đài. Cậu ta giận dữ nói: “Thi đạt điểm cao có khôn cùng nhiều, vị sao bảo em lên lễ đài?"Lại càng làm đông đảo người không thể tinh được hơn là bên trên lễ đài đổ tiếp tục ba hồi trống vang dội. Thời gian đó bạn phụ trách phòng bếp cầm tía cái bao đựng gạo của người người mẹ lên lễ đài kể câu chuyện Người người mẹ đi xin gạo để nuôi con ăn uống học. Dưới lễ đài mọi tín đồ im bặt, Hiệu trưởng nhìn bố cái bao giọng hùng hồn nói: “Đây là mẩu truyện ba loại bao gạo của người chị em đi xin, bên trên đời này đem kim cương cũng không tải được đông đảo hạt gạo này, sau đây tôi sẽ mời người bà mẹ vĩ đại kia lên lễ đài".

Đứa con trong tâm nghi nghi, nhìn lại phía đằng sau xem, thấy fan phụ trách dìu mẹ từng bước một từng cách tiến lên lễ đài. Hai bà bầu con chú ý nhau, từ ánh nhìn lấp lánh tình thân thương của fan mẹ, vài tua tóc trắng bay bay trước trán. Đứa con bước cho trước, ôm chầm lấy mẹ và bật khóc, “Mẹ… chị em của con…”.

Trải qua bao nhiêu năm tháng mẩu chuyện của mẹ vẫn còn đấy sáng mãi vào truyền thuyết.